Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013


Mùa yêu ngủ đã bao lăm
Sẹo đời lên vết thăng trầm dọc ngang
Ta trèo lên đỉnh hoang tàn
Cởi tuông thương nhớ  với đàn lỡ dây

Người đi mãi, ta còn đây
Lễ tình nhân… tím lịm ngày không nhau
Hoa tình nhân lặng lẽ đau
Cánh rơi từng cánh, nhụy chao chát cười

Mùa yêu vừa mới đây thôi
Mà sao đã cũ đến ngoài ngàn năm…




Không hiểu sao có biết bao bài thơ dành cho ngày lễ TÌNH NHÂN rất hay, rất chung thủy , nhưng tôi không thể để lại được một lời cảm nhận nào.Có lẽ duyên trời cứ đưa tôi đến các bài thơ tình buồn, tình dang dở để rồi tôi mới có chút cảm nhận cho mình.
Đến với bài thơ LỄ TÌNH NHÂN NHỚ MÙA YÊU ( Thủy Hướng Dương) tôi cứ muốn đọc mãi, đọc từng câu thơ của chị tôi như có những đồng cảm cùng tác gỉa vậy.Người ta thường nói tình ngọt ngào thường làm ta nhớ lâu nhất, Nhưng thực tế tôi thấy nó lại hoàn toàn khác bởi vì.Tình dang dở mới làm cho ta nhớ lâu nhất, quằn quại vì nó nhất.
Có lẽ khi viết lên câu buồn tâm trạng của người viết bao giờ cũng mang nhiều kỷ niệm nhất, viết gì đây? viết những mối tình thoảng qua , hay viết những lời yêu thương như năm trước.
Tình yêu nó có thể mang cho ta bao điều hạnh Phúc nhưng nó cũng có thể mang đến cho ta nỗi bất hạnh trong khi yêu.
Sự chia tay nào cũng có lý do của nó nhưng với người phụ nữ để chia tay một mối tình chung thủy bao giờ cũng là người yếu đuối , khó quên nhất, Ngày lễ tình yêu đang đến gần ai đó đều có những lời yêu thương dành cho nhau nhưng có lẽ còn đâu đó những người vẫn còn nhớ những ngày xưa để rồi luôn mong ước cho thời gian trở lại để có một ngày cho em.
Khi đọc thơ của chị tôi nghĩ rằng còn đâu đó những người sẽ nhớ lại ngày valentine ngọt ngào và lãng mạn, và để rồi muốn xuống một con đò mới ta sẽ vững vàng hơn, đủ tự tin hơn.
Xin cảm ơn chị Thủy với bài thơ LỄ TÌNH NHÂN NHỚ MÙA YÊU